Đong tấm lòng

SaveSavedRemoved 0
 
dong-tam-long-nnt
Tập tản văn của Nguyễn Ngọc Tư gửi gắm vui buồn, âu lo không chỉ về thân phận người nông dân miền Tây, mà còn về bản sắc văn hóa, lịch sử, cội nguồn một vùng đất.
 
Nguyễn Ngọc Tư luôn là một cây bút chắc tay khi viết về con người, đời sống sinh hoạt miệt vườn. Chị tận dụng triệt để tâm hồn nhạy cảm vốn có cùng cơ hội được đắm mình trong không gian miền quê để lẩy ra những câu chuyện kể. Cảnh sinh hoạt ấy trong trang viết Nguyễn Ngọc Tư hiện lên vừa yên tĩnh, thanh bình mà cũng vừa dậy sóng, đầy ắp những đổi thay.
 
Trong bức tranh đồng quê có người già, trẻ nhỏ, có những thanh niên trai tráng, có con xóm nhỏ với rặng hoa dâm bụt, những chiếc ghe vất vả ngược xuôi mùa gió chướng, có mùa lụt nước về hay những câu chuyện ma mị dọc đường gió bụi giang hồ của miền Tây xa thẳm.
 
Nhưng Nguyễn Ngọc Tư không chỉ nói về con người miền Tây sống gần với ruộng vườn, sông nước, với thiên nhiên bằng tâm hồn cởi mở, phóng khoáng, nghĩa khí, hào hiệp. Chị gần gũi với họ đủ để lẩy ra được cả những cái nhìn phản biện về tính cách nông dân. Những đặc tính của thói quen “sống hôm nay chẳng cần biết đến ngày mai”, tính “chịu chơi, xả láng” của người nông dân miệt vườn được chị phác lại với giọng văn tưởng như nhẹ nhàng nhưng ẩn trong đấy là một sự rưng rưng thương cảm. “… Người đàn bà kéo cá dưới ao lên đãi khách cho chồng, rồi bưng tô cơm nguội ăn với muối tiêu” (bài “người nơi biên giới”). Hay câu chuyện người ta bày đặt đổi vợ đổi chồng cho nhau trong “Miền Tây không có gì lạ”, bởi theo chị ở miền Tây, không có chuyện gì là không thể xảy ra.
 
Nữ nhà văn còn mang đến sự thú vị khi bàn tới những vấn đề mang tính xã hội, những cảm thức vượt khỏi lũy tre – con đê làng. Bàn về cái ác, sự gia tăng bạo hành trong cuộc sống, các bài viết “Gọi tên nỗi sợ”, “Giữa người với người” của chị nặng trĩu trăn trở. Chị buồn khi nhận ra hai mặt của mạng xã hội, một thứ vốn “dùng để chia sẻ cũng đi bên lằn ranh chia rẽ” tình cảm con người. Chị nhận ra khi người ta không còn biết hoảng sợ điều gì thì đôi khi cũng đồng nghĩa luân lý, đạo đức xã hội đi đến ranh giới của sự tha hóa.
 
Bài viết “Mùa mặn” của Nguyễn Ngọc Tư là một trăn trở khác về chuyện giữ đất, giữ tài nguyên thiên nhiên, môi trường sống cho mai sau. Vùng đất Mũi Cà Mau, mùa gió chướng với những con nước mặn xâm lấn vào đất liền. Cơn xâm lấn đất hối hả, hung tợn của biển cả có lẽ vẫn chưa đủ mạnh bằng nhịp điệu sống hối hả của con người hôm nay. Người ta sống vì lợi ích trước mắt, tích lũy tiền, vàng để dễ bề di chuyển khi có họa biến xảy ra. Vì bận rộn như thế, nên có lẽ người ta quên mảnh đất họ đang sống là mảnh đất được hình thành nên từ bề dày lịch sử khẩn hoang, từ máu, mồ hôi, nước mắt và xương cốt của cha ông đã tan hòa trong bùn nhão, nhào nặn nên thành đất cho người. Giữ đất, lập đất, xây nhà, lập vườn, đời đời an cư lập nghiệp đáng lẽ là một điều gần gũi với người dân quê, Nhưng trong bối cảnh sống hôm nay, với nhiều người, đó là điều xa vời.
 
Câu chuyện về giữ gìn bản sắc dân tộc của người Khmer giữa những bản sắc chung cũng được nhắc đến ý nhị trong tản văn “Mấy cụm khói rời”:“rốt cuộc thì làm gì còn bầu trời nào khác cho con chim đã bị lấy đi bầu trời”.
 
Còn trong bài “Nước cũ mơ nguồn”, nữ tác giả gửi gắm nhiều tâm sự về bản sắc của từng vùng miền qua những cuộc di cư, dời chuyển vì cuộc sống, vì cơm áo mưu sinh của mỗi con người. Sau cái tên, cái họ, cách phát âm của một con người là cả thân phận của một làng quê, của những con người di cư, khẩn hoang:“cái câu hỏi ta đến từ đâu còn lơ lửng trên những ngả đường miền Tây từ rất lâu. Con cháu của những người miền Trung khẩn hoang giờ nghe giọng Quảng như ngoại ngữ…”
 
Năm 2005, nhà văn Sơn Nam từng chia sẻ cảm nhận về trang viết của Nguyễn Ngọc Tư: “… Nguyễn Ngọc Tư viết tài. Nhưng muốn sâu và bền hơn thì phải đi nhiều, học nhiều hơn nữa. Văn chương không chỉ là chuyện tình yêu nam nữ đơn thuần. Văn chương phải giúp người ta gợi nhớ, khắc sâu về con người, cuộc sống. Muốn viết văn hay không chỉ có cảm xúc mà còn phải có kiến thức, nhất là sử địa, phải chịu khó học…”.
 
Có thể thấy, theo thời gian, trang viết của Nguyễn Ngọc Tư lớn lên như mong đợi của người đi trước. Văn phong ấy vẫn luôn giữ độ mượt mà, gợi nên cảm giác, không khí của cả một vùng đất, vẫn giữ thế mạnh ở miêu tả cảm xúc, cảnh vật, mang đến những chi tiết sống động về đời sống làng quê. Có tản văn đủ tầm vóc của một truyện ngắn như “buổi chợ đầu đời”, để lại nhiều dư âm về một miền quê nghèo với nỗi buồn man mác. Đồng thời, chị còn bồi đắp thêm vào trang viết những gì được chiêm nghiệm qua sách vở, qua quan sát, qua trải nghiệm…
 
Vì những lẽ đó, Đong tấm lòng là một cuốn tản văn hay, đáng cho người đọc dành thời gian.
 
(Nguồn Guu.vn)
 
Thông tin cơ bản
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư.
Thể loại: Văn học ,Tản văn.
Nhà xuất bản: NXB Trẻ
Giai đoạn: Văn học VN đương đại.

 

Sách “Đong Tấm Lòng” của Nguyễn Ngọc Tư giảm giá 30% trên TiKi

Xembooks
 
admin

admin

lúc nào cũng hỏi " đọc sách gì bây giờ?"

Thật hạnh phúc khi đọc cảm nhận của bạn!

Leave a reply

Nhặt nhạnh
Logo
Reset Password
Compare items
  • Total (0)
Compare
0